Điểm cộng lớn của Hắc Vô Thường Săn Quỷ là những đoạn chuyển cảnh sang phong cách nhân vật nhỏ nhắn. Khi Bạch Vi tưởng tượng cảnh mình bị đuổi đánh hay Lâm Phong chạy trốn sách vở, không khí bỗng chốc nhẹ nhàng hẳn. Sự xen kẽ giữa kinh dị và hài hước giúp phim không quá nặng nề, phù hợp để giải trí mà vẫn giữ được cốt truyện hấp dẫn.
Phải công nhận đội ngũ thiết kế của Hắc Vô Thường Săn Quỷ rất có tâm. Trang phục của Lâm Phong với họa tiết rồng phượng tinh xảo, Bạch Vi trong váy sườn xám cách điệu vừa truyền thống vừa hiện đại. Ngay cả nhân vật phản diện cũng được đầu tư kỹ lưỡng từ vết máu đến biểu cảm. Nhìn tổng thể rất đẹp mắt và đậm chất huyền huyễn.
Xem Hắc Vô Thường Săn Quỷ mà không thể đoán trước được gì. Tưởng thu phục xong học sinh là hết chuyện, ai ngờ lại xuất hiện quái vật già ở phòng 301. Mạch phim nhanh, không lan man, mỗi tập đều có cao trào riêng. Sự kết hợp giữa điều tra và chiến đấu khiến người xem luôn trong trạng thái hồi hộp, muốn xem ngay tập tiếp theo.
Không thể không khen phần âm thanh trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ. Tiếng túi thần kỳ rung lên, tiếng gió rít trong hành lang và nhạc nền dồn dập khi quái vật xuất hiện đều rất ăn ý. Hiệu ứng hình ảnh khi thu phục yêu ma cũng rất mượt, ánh sáng vàng từ túi đối lập với khói đen tạo cảm giác chính tà phân minh rõ rệt.
Bạch Vi và Lâm Phong đúng là cặp bài trùng trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ. Cô ấy điềm tĩnh, anh ấy bá đạo, mỗi lần ra tay là yêu quái chạy không kịp thở. Cảnh họ đứng trước cửa phòng 301 mà tim tôi đập thình thịch, không biết bên trong là gì nhưng chắc chắn rất nguy hiểm. Sự kết hợp giữa trang phục truyền thống và yếu tố kinh dị tạo nên sức hút khó cưỡng.
Chiếc túi vàng khắc hình đầu lâu của Lâm Phong trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ thực sự là bảo vật trấn phái. Nhìn cảnh anh ấy thu phục hồn ma học sinh vào túi mà thấy đã mắt quá. Thiết kế túi vừa cổ trang vừa huyền bí, mỗi lần rung lên là biết có chuyện lớn sắp xảy ra. Tôi ước gì mình cũng có một cái túi như vậy để đựng mấy hạn chót đang đè nặng.
Nhân vật học sinh quỷ dị trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ tuy đáng sợ nhưng cũng rất đáng thương. Máu me đầy người, mắt đỏ ngầu nhưng ánh mắt lại chứa đầy uất ức. Có lẽ em ấy đã chịu nhiều oan khuất nên mới hóa thành hồn ma oan khuất như vậy. Cảnh Lâm Phong đối thoại với em ấy khiến tôi thấy xót xa, hy vọng em sẽ sớm được siêu thoát và tìm lại bình yên.
Bạch Vi trong bộ váy trắng dính máu mà vẫn đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Cái cách cô ấy chỉnh kính, suy nghĩ trước khi hành động trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ toát lên vẻ thông minh và bản lĩnh. Không cần hô hào to tiếng, chỉ cần một ánh mắt là đủ khiến yêu quái run sợ. Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, không yếu đuối chờ cứu như phim thường thấy.
Đoạn hai người đi dọc hành lang khách sạn trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ tạo không khí căng thẳng tột độ. Ánh sáng mờ ảo, vệt máu trên cửa phòng 301 và tiếng gõ cửa dồn dập khiến người xem không dám thở mạnh. Đạo diễn biết cách xây dựng kịch tính, mỗi bước chân của nhân vật như đang đếm ngược đến một thảm họa sắp ập đến.
Con quái vật xuất hiện ở cuối đoạn phim Hắc Vô Thường Săn Quỷ thực sự là ác mộng. Hàm răng nhọn hoắt, móng vuốt đen sì và nụ cười man rợ khiến tôi phải che mắt. Thiết kế nhân vật phản diện này rất ấn tượng, vừa đáng sợ vừa có chiều sâu. Cảm giác như nó không chỉ là quái vật vô tri mà còn mang trong mình một bi kịch nào đó.